Công viên! Có người ví nó là cái bè trầm êm ả của một khúc giao hưởng lớn! Đời sống thời hiện đại dồn dập, căng thẳng. Công viên cây xanh ngoài vai trò làm tăng thêm vẻ đẹp cho cấu trúc đô thị, điều tiết khí hậu, còn là nơi để con người thư giãn tinh thần, di dưỡng tình cảm. Công viên có cái lớn cái nhỏ. Có cái hình tròn có cái hình vuông, hình tam giác. To nhỏ hình thể tùy, trang thiết bị bên trong như các trò chơi giải trí có thể khác nhau, nhưng cái mà công viên không thể thiếu, ấy là tự nhiên, là cây xanh, hoa lá, hồ nước.
Trong công viên xe máy không được chạy, xe đạp phải dắt. Ở đây mọi động tác đều phải nhỏ nhẹ, hiền hòa, mềm mại như những động tác trong bài thể dục dưỡng sinh của các bậc cao niên. Bước vào đây, ta trút ra khỏi mình cái nhộn nhàng, tất bật, phiền tạp, ta xa cách cái bụi bậm ô trọc trần ai, ta lập lại sự cân bằng vốn là nguồn gốc của sự tiến hóa.
“Em còn nhớ, dạo ấy là sinh viên, em đã đến lao động xây dựng công viên này”. Ngồi xuống chiếc ghế đá bên hồ, nhìn sang đảo thú lác đác bóng những chú hươu sao đốm trắng nhởn nhơ gặm cỏ, An, bạn gái tôi nói như trong mơ. Chiều thu buông làn sương tím nhạt. Trạng thái huyền ảo lênh đênh phủ trùm cả tâm khảm tôi và An. Cả hai chúng tôi đều như đang lội ngược thời gian, đang như trai gái nguyên thủy tay trong tay mắt nhìn mắt, nghiêng ngả trong những lời rụt rè tỏ lộ. “Anh tìm em mùa thu. Trời thênh thang gió thổi. Chiếc lá vàng thơ dại. Rơi vào đông một mình. Mỗi năm một mùa xuân. Bao giờ em trở lại”.
Vậy mà bỗng dưng An giật phắt tay khỏi tay tôi vào đúng lúc khúc ca đang ngọt ngào âm vang trong công viên bỗng tắt lịm nàng kêu một tiếng thất thanh nho nhỏ và đứng ngay dậy. Sau lưng chiếc ghế đá chúng tôi đang ngồi, trong bóng chiều mờ xám, tôi nhận thấy một vật thể cong queo như một khúc rễ cây khô bỗng quẫy động và bật mình đứng dậy. Ôi! Một gã trai trùng trục, đen nhẻm, bận độc một chiếc quần đùi, nhe hàm răng trắng ởn, phát ra một tiếng cười lạnh tanh, rồi chống tay vào sườn, đứng trơ. Gã trai này đã lần mò tới cạnh chúng tôi, lợi dụng lúc chúng tôi đang say sưa trong giấc mơ hạnh phúc mê ảo, phục xuống sau lưng chúng tôi, với ý đồ gì? Y định giật cái túi xách tay của An? Y định hù dọa chúng tôi để tống tiền?
- Không! Không làm gì đâu! - Gã trai giơ bàn tay vàng như bàn tay khỉ xoa xoa trong không khí và lắc lắc đầu - Nghe anh chị tán tỉnh hôn hít nhau thôi mà!
- Cái gì!
- Này - gã trai vòng ra đầu ghế gãi gãi cổ, cười hè hẹ - Này, nói thật nhé. Ruộng già, mạ ngấu rồi, có thuê buồng không?
“Cút đi!” Không phải là tiếng quát của tôi kèm theo nắm đấm tôi giơ cao. Mà là tiếng gào nức nở của An đã khiến tên đĩ đực giật mình bắn đi và biến mất.
Ma Văn Kháng